Phương Mai: Không tiếc tro tàn của tình yêu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Phương Mai: Không tiếc tro tàn của tình yêu

Bài gửi by Tròn Vo on Wed Dec 07, 2011 10:43 am

Sau một cuộc tình đổ vỡ, người con gái nhận về mình những gì? Điều gì xảy ra khi cái tên Phương Mai không còn gắn với Quang Hải như một cặp đôi vàng của showbiz Việt Nam nữa? Nhìn lại đường tình đã qua, siêu mẫu 21 tuổi đột nhiên trở thành một… triết gia tình yêu với sự già dặn và từng trải không ngờ.


Chúng tôi cứ hò hẹn mãi mà những cuộc gặp vẫn bất thành. Mãi đến tháng 11 này, khi Mai hào hứng khoe đã làm MC được vài chương trình, bộ phim truyền hình mới cũng vừa trình chiếu xong và nhận được phản hồi tốt, chúng tôi mới xếp lịch để có thể cùng nhau trò chuyện. Lúc này, Phương Mai không còn sánh đôi bên cạnh vị đạo diễn nổi tiếng Ngô Quang Hải nữa. Phương Mai bảo cô bảo vẫn yêu đời nhưng thú thật là có “phòng thủ” hơn xưa. Tình yêu thì luôn đẹp, nhưng đã cháy hết mình rồi thì phải để tro bụi cho gió cuốn đi – Đó là suy nghĩ của Mai khi chương kết buồn bã của bản giao hưởng tình yêu đã vang lên những nốt nhạc cuối cùng.




Người ta hỏi tôi có hay khóc không - Câu trả lời là: Khóc suốt


Ở tuổi 21, chị nổi danh là siêu mẫu, có ba bộ phim dắt lưng và đang thử sức trên con đường làm MC – Chị có nhiều thứ mà một cô gái ở tuổi chị chỉ dám mơ ước. Chị tự hào về những thứ mình đang sở hữu chứ?

Câu trả lời của tôi là không, vì tự hào cảm giác giống như " thỏa mãn", trong khi lúc này tôi chẳng xứng đáng với điều đó chút nào. Tôi cho rằng mình có thể làm bất cứ công việc nào mình muốn nhưng làm tốt đến đâu mới là điều đáng nói.

Chỉ khác mọi người là giờ tôi không ước mơ mà tôi đang làm người mẫu, đang tập tành làm MC và đang cố gắng trở thành diễn viên chuyên nghiệp. Đang đi trên con đường này rồi, sao lại phải mơ về nó nữa? Tôi bây giờ phải dẫm chân lên và chạy chứ.

Nhưng khi còn nhỏ, tôi cũng như bao đứa trẻ khác, từng mơ về đủ thứ: trở thành bác sĩ thú y, nhà ngoại giao, tiếp viên hàng không, người làm xiếc, vận động viên.... Nhiều khi muốn trở thành họ chỉ vì thấy trên tivi trông người ta thật...xinh. Đến khi bước chân khỏi nhà trường bắt đầu khởi nghiệp là một người mẫu tôi mới thực sự hiểu được mình có những năng khiếu gì, từ đó định hình mình cần phải làm gì.

Chị đã bắt đầu thực hiện ước mơ của mình như thế nào?

Tôi tham gia cuộc thi Miss Kao của báo Hoa Học Trò năm 2008. Trong cuộc thi tôi được dạy để đi catwalk trên sân khấu. Ngay từ bước đi đầu tiên tôi đã cảm nhận được "dòng chảy" ấy, sự thôi thúc mãnh liệt ấy từ trong tim, xuống đến đôi chân. Thời điểm đó chính là thời điểm bắt đầu cho ước mơ cháy bỏng: “Mình phải làm người mẫu”, và tôi đã có ý thức cần thể hiện thật tốt bản thân. Khi đó tôi biết trong BTC cuộc thi có những nhân vật "săn đầu người" cho ngành thời trang nên mục tiêu của tôi không phải là giải thưởng nữa mà là phải làm cho mình nổi bật. Vào một ngày sau đó, người ta đã gọi điện cho tôi và hỏi "em có muốn làm người mẫu không?" Khi đó tôi chỉ đơn giản trả lời: "Có"

Nhưng giấc mơ bị gián đoạn khi vấp phải sự phản đối của cả đại gia đình. Lý do ba mẹ không đồng ý con cái đi làm trong ngành giải trí là vì sợ con hư, con bị cám dỗ. Nhưng tôi có hư đâu, cũng có ai thèm cám dỗ đâu (cười)

Ồ, vậy nhân đây chị có thể cho biết chị quan niệm thế nào về cái gọi là ngoan và hư của một cô gái?

Tôi cho rằng một người không gây ảnh hưởng xấu đến bản thân, gia đình, xã hội là người sống tốt, là "ngoan" đó.




Cuối cùng chị đã thuyết phục được người thân hay chị đã "buộc" mọi người phải đồng ý?

Tôi là một con nhóc cứng đầu, khi đã quyết định làm gì ít khi thay đổi. Hồi nhỏ tôi bị người thân gọi là "con một gióng". Tôi không thuyết phục cũng không “buộc” và chẳng phản ứng gì tiêu cực cả. Tôi chỉ đơn giản là tiếp tục làm những điều mình cho là đúng, cho đến khi gặt hái được thành quả, tôi hiểu gia đình mình đã chấp nhận

Giờ thì tôi sống rất thoải mái, ba mẹ, gia đình luôn ở bên và sẵn sàng trợ giúp khi cần. Điều gia đình cho tôi nhiều nhất, đó là lòng tin. Tôi tin khi mình ngã, gia đình vẫn ở đó chờ tôi trở về.

“Con một gióng”, chị chia sẻ về nick name đặc biệt này đi!

Chuyện này tôi được người thân kể lại, ngày đó khi còn bé tý tôi được cả nhà cho đi chùa Hương. Bởi còn rất nhỏ nên tôi được mọi người bế trên tay nhưng tôi vì thấy mọi người leo núi được nên cũng muốn mình tự leo. Nhưng khi ấy tôi còn nhỏ quá nên leo rất chậm làm tất cả người ở phía trước phải dừng lại đợi rất lâu. Thấy nhóc con phải leo núi lẫm chẫm mọi nguời lại xông ra bế lên. Nhưng bế lên tôi lại tụt xuống, chạy tới đúng điểm xuất phát rồi leo lại từ đầu. Sau này mọi người trong gia đình đều hiểu là nếu cái gì tôi đã muốn, tốt nhất phải để tôi làm. Và cái tên đó ra đời như vậy.

Nhưng cô gái mạnh mẽ như chị thì chắc rất khó thừa nhận mình đã ngã nhỉ?

Đâu, tôi ngã chứ. Ngã vài lần, trầy trật, lăn lóc, khóc ầm ĩ rồi đứng lên, thế nhưng chưa lần nào phải "lết" về. Chẳng lẽ cứ ngã cái lại về thì chết. Có lẽ tôi ngã chưa đủ đau, chỉ mấy cái phiền nho nhỏ, vẫn tự giải quyết được. Nhưng tôi tự thấy mình chẳng mạnh cũng chẳng yếu, tôi chỉ thấy tiếc thời gian vì cuộc sống chỉ có một, không tranh thủ, cứ để nó trôi, phí lắm. Nhất là tuổi trẻ, ngắn lắm.

Từ khi rời gia đình, chị có nhớ lần đầu mình phải khóc là vì vấp váp nào không ? Và khi ấy chị đã nghĩ gì, làm gì để đứng dậy?

Không, tôi chẳng nhớ. Tôi là người mà khi mọi thứ qua rồi thường cho nó trôi đi luôn. Tôi hiếm khi khóc vì một lý do cụ thể, thường thì bỗng dưng cảm thấy trống trải, kém cỏi. Kiểu thế. Mà khi khóc thì không còn nghĩ được gì nữa, lúc đó thằng cảm xúc làm chủ, thằng lý trí đi chơi rồi. Khóc chán, hết buồn thì quên đi và đứng dậy. Mà khóc được khoa học chứng minh là cách để giải tỏa stress nên khóc được là dấu hiệu tốt chứ không phải đáng ngại đâu. Người ta hỏi tôi có hay khóc không, câu trả lời là có, khóc suốt. (cười)

Nhưng mà sống không biết cảm nhận khoảnh khắc đẹp thì phí. Nên tôi khóc để hóa giải, và tiếp tục sống chứ không phải để níu giữ những khoảnh khắc cũ mèm mà phung phí mất những điều mới mẻ đang đến.



Tiếc khi phải phòng thủ hơn xưa



Tuổi trẻ nhìn cuộc đời bao giờ cũng đầy háo hức nhưng Phương Mai đã đi qua sự đổ vỡ rồi, nó có làm giảm nhiệt huyết khám phá cuộc sống của chị không ?

Nói như thế nào cũng hơi bị AQ. Rõ ràng sống càng lâu, phải va chạm nhiều, thì sự tổn thương cũng phải nhiều hơn nhưng ít nhất tôi sẽ cố gắng giữ cho bản thân sự hồn nhiên. Tuy vậy nếu không tỏ ra hạnh phúc, chắc chắn chẳng bao giờ có hạnh phúc. Thái độ sống quyết định cuộc đời mà. Cuộc sống nào chẳng có điều tốt và điều xấu nhưng con người vẫn phải sống. Vậy nên tôi cố gắng hưởng thụ, vượt qua, đôi khi chấp nhận mọi cung bậc cảm xúc mà cuộc đời mang tới.






Có nhận xét Phương Mai bây giờ khác với với Phương Mai hồn nhiên thuở ban đầu, cũng khác với thời chị còn sóng đôi cùng đạo diễn Quang Hải. Bản thân chị có thấy mình thay đổi nhiều không?

Bạn bè vẫn hay nói tôi "bị mắc bệnh tăng động”, hết hồn nhiên mà còn thế, không biết nếu "còn hồn nhiên" thì tôi thành như thế nào nữa. Bản thân tôi luôn điều chỉnh lời nói, tác phong cho phù hợp với hoàn cảnh nhưng những suy nghĩ trong đầu khó có thể thay đổi. Sự hồn nhiên nó ăn vào máu rồi, tôi nghĩ mình chẳng thay đổi gì cả.

Tại sao bạn bè gọi chị là “tăng động”?

Đó là cách gọi vui, vì tôi nói nhanh, đi nhanh, cử động nhanh, cứ động liên tục. Người ta bảo tôi năng lượng trong người nhiều quá, chưa sử dụng hết nên mới bị “phát tiết” ra ngoài như thế. Nhưng đó cũng chỉ là cách nói vui thôi mà, vì chân tay tôi chẳng lúc nào yên cả. Chẳng hạn khi tôi khóc xong thì phải lao ra đường, đi ăn gì đó, gặp ai đó, đi chơi đâu đó.

Hồn nhiên thật khác với gồng mình chứng tỏ tôi chẳng sao đâu, vẫn yêu đời như xưa (sau chuyện tình với Quang Hải). Thật ra chị là như thế nào?

Người ta phải hồn nhiên thì sau va vấp mới có thể yêu đời lại được chứ. Không cay cú, không đay nghiến thì ngã xong, người ta mới phủi bụi đầu gối và lon ton chạy tiếp được. Tôi lại không phải là người thù dai nữa.

Tôi chỉ không muốn nhầm lẫn ”hồn nhiên" với "thiếu suy nghĩ", bởi tôi lớn rồi, lại một mình ở một thành phố, tự đi làm, kiếm tiền, trang trải cho cuộc sống. Thiếu suy nghĩ có mà trượt chân!

Nhưng có điều này thì đúng, tôi phòng thủ hơn. Vì tôi có phải thỏ non đâu, có ngốc nghếch đâu. Hồn nhiên với tôi là yêu đời chứ không phải ngây thơ, vô lo, vô nghĩ. Cái đó không dành cho cô gái 21.

Chị có thấy tiếc khi mình phải "phòng thủ" nhiều hơn?

Kể cũng tiếc. Phải "phòng thủ" hơn nghĩa là mình đã từng bị "tấn công" rồi. Chẳng ai thích khi bị tấn công cả. Mà nhất là là người như tôi lại chỉ thích hòa bình, đừng ai chạm vào mình càng tốt. Nhưng mà lỡ rồi thì không oán trách. Đời có mấy tí đâu. Khi cảm nhận được sự thay đổi của bản thân, tôi thấy được mình đang sống, chứ ngày nào giờ nào mọi thứ vẫn vậy, và ta vẫn y nguyên thì nhàm.



Lòng tin vào tình yêu vẫn còn đầy trong tim



Vậy giờ nếu lại yêu thì chị sẽ yêu như thế nào, có bớt háo hức đi không nhỉ?

Ấy, bớt đi thì tội nghiệp người yêu mới. Người ta có tội tình gì mà lại yêu họ ít đi. Mà cái này tôi đang nghĩ vậy chứ có đang yêu ai đâu, cũng chả có ai đang yêu mình cả.

Nhưng tôi chắc chắn là lòng tin vào tình yêu vẫn còn đầy trong tim, tình yêu vẫn ở nằm đây chứ mất đi đâu được, trừ phi mình có muốn vứt bớt đi hay không thôi. Mà một khi gọi là tình yêu thì sao kiểm soát được nó? Khi yêu rồi chị có chắc kiểm giữ được mình không? Người kiềm giữ được mới là mạnh ấy. Đè nén được cảm xúc, tiết chế được lòng tin, chà, nghĩ đã thấy khó. (Cười, thè lưỡi).

Vấn đề là con người dễ ngộ nhận bởi những thứ na ná tình yêu. Lúc trước khi đang yêu, chị có nghĩ mình đã tìm được tình yêu đích thực của đời mình không?

Hoài nghi thì tôi không thể yêu được. Không phải tôi hô "Yêu” rồi mới xuất phát. Tôi đã đi hết con đường đó, chạm vào vạch đích, cầm giải thưởng về và ôm ấp nó.




Đã sở hữu tình yêu rồi nhìn nó tuột khỏi tay mình, chị có cảm giác như thế nào?

Sở hữu rồi là không muốn mất, không muốn chia sẻ, dần dần biến nó thành một phần cuộc sống của mình. Nhưng bỏ rồi thì thôi. Đã yêu hết mình rồi thì cũng giống như ngọn lửa, cháy hết, lụi rồi, chỉ còn lại tro tàn thôi, thế còn gì nữa đâu mà tiếc?

Nhưng có khi mình đang cháy dở mà nửa kia lại tắt rồi, hoặc ngược lại thì sao?

Tôi quan niệm rằng nếu cái gì đó là của mình thì tôi sẽ hết mình, nhưng khi không còn nữa thì phải đoạn tuyệt, nếu không thì người ta bảo dở hơi. Cảm xúc đấy, tinh thần đấy không nên phung phí, để dành lần sau chứ.

Nhưng thực ra con người tôi không phải như cái máy, không phải "bam bam bam! Hết rồi, đi!". Tôi cũng từng có xáo trộn, suy sụp, đau khổ, khóc lóc vật vã, như một bản giao hưởng tiễn biệt cái tình yêu ấy. Nhưng khi kết thúc bản nhạc ấy rồi thì thôi chứ.

Mối tình vừa qua của chị đã đủ dài và mạnh mẽ để chị cảm nhận đủ mọi cung bậc xúc cảm chưa hay chỉ là cơn bồng bột thoáng qua của tuổi trẻ?

Đủ dài chứ. Tôi không có cái gì gọi là "thoáng qua". Khi đã bắt đầu và đã kết thúc thì dù trong thời gian ngắn hay dài nó cũng phải trải qua đủ các cung bậc. Tôi cũng từng hạnh phúc vì nó.

Dù chị nói mình không nuối tiếc nhưng trạng thái phòng thủ có phải vì vết thương kia vẫn chưa lành, khiến chị chưa thể mở lòng với một người đàn ông khác?

Nói "phòng thủ" cũng có thể là hơi bị quá. Đúng hơn là tôi đã biết suy nghĩ, biết đâu là đúng, đâu là sai, đâu là thật, đâu là giả chứ không đến nỗi phải là xù lên để không cho ai đến gần. Tôi nghĩ mình chưa thảm hại tới mức ấy.

Vậy giờ chị có thể nói một câu thành thật về lý do kết thúc tình yêu với vị đạo diễn nổi tiếng được chưa?

Vì không hợp nhau. Tạm thời thế đã. Tôi xin phép để ngỏ câu trả lời này. Khi nào yêu đã đời sẽ quay trở lại trả lời sau (cười ha ha). Ôi luận bàn về tình yêu thì vô cùng, tôi mà cũng được luận bàn về tình yêu thì giỏi quá. Có tý tuổi đầu. (lại cười)

Cảm ơn những chia sẻ của Phương Mai


Phương Mai, sinh năm 1990 trong một gia đình ở Hà Nội. Năm 18 tuổi Mai tham dự cuộc thi Miss Kao do Báo Hoa học trò tổ chức. Thành tích đầu tiên ghi danh tên Phương Mai với làng người mẫu là top 10 cuộc thi Siêu mẫu châu Á năm 2009.

Năm 2010 Phương Mai tham dự cuộc thi Hoa hậu thế giới người Việt và dừng chân ở top 15. Tháng 8/2011, Phương Mai được một đơn vị trong nước cử sang Ý tham dự cuộc thi dành cho người mẫu Look of the year 2011 nhưng cô cũng không ghi được thành tích nào nổi bật.

Phương Mai đã tham gia một số phim truyền hình: 13 nữ tù nhân và mới đây là phim Khi tình yêu lên tiếng. Hiện ngoài công việc làm người mẫu cô bắt đầu tập tành công việc làm MC



Chuyện tình với Quang Hải

Đầu năm 2010 cái tên Phương Mai trở nên hot hơn bao giờ hết khi xuất hiện sánh đôi cùng đạo diễn nổi tiếng và cũng đầy tai tiếng Ngô Quang Hải. Trước đó người ta đã bắt gặp Quang Hải và Phương Mai sánh đôi cùng nhau, nhưng hình ảnh hai người công khai tay trong tay trong buổi hòa nhạc Hennessy ngày 22/1/2010 đã xác tín về mối quan hệ này. Từ đó cặp đôi liên tục xuất hiện cùng nhau tại các event và trở thành tâm điểm của các trang báo điện tử. Cả hai đã từng dành những lời đẹp đẽ về nhau trên báo. Phương Mai từ những nhận xét rụt rè: “Tôi cảm thấy bình yên khi đi bên cạnh anh Hải”; “Chỉ sợ làm phiền anh Hải” dần dần đã mạnh dạn hơn: “Anh Hải rất đẹp trai và có lối nói chuyện lôi cuốn nhưng điều khiến tôi bị cuốn hút lại chính là nội tâm của anh ấy”.

Năm 2010, sau một thời gian bay qua bay lại giữa TP HCM và Hà Nội, Phương Mai chính thức di cư vào Sài Gòn (khoảng tháng 5/2010) mà theo giới thạo tin là cô gái này đi theo tiếng gọi của tình yêu. Tháng 8/2010 Phương Mai dự thi Hoa hậu thế giới người Việt. Bên lề cuộc thi, cô gái gốc Hà Nội cũng chia sẻ, đạo diễn Chuyện của Pao đã động viên cô đăng ký tham gia cuộc thi. “Bản thân anh Hải là một người rất hà khắc. Anh luôn biết cách làm cho người anh muốn động viên phải thể hiện hết khả năng của mình. Cách mà anh ấy bắt tôi đi thi, bắt tôi phải làm việc này việc kia đã khiến tôi phải cố gắng nhiều hơn. Giống như anh ấy gắn thêm một chiếc mô tơ vào tôi và tôi luôn phải vươn về phía trước vậy” (trích phỏng vấn VnExpress)

Đến cuối năm 2010 người ta bắt đầu thấy thưa dần sự xuất hiện của Phương Mai bên Quang Hải. Tháng 4/2011 trong một bài phỏng vấn trên báo điện tử, đạo diễn họ Ngô hé lộ: “Phương Mai quá trẻ so với tôi”. Anh cũng không ngần ngại nhận xét về bạn gái cũ: “thiếu kỹ năng sống”, “là học trò ngoan hiền hậu của tôi”. Chia sẻ về những nhận định này, Phương Mai phản pháo: “Anh Hải nhận tôi là học trò khi chưa từng dạy dỗ tôi một điều gì là hơi thừa tự tin”. Tuy nhiên, cô cũng thừa nhận mình đã có mối quan hệ khá thú vị với vị đạo diễn này.

Đến thời điểm này, cả hai đã đường ai nấy đi, Quang Hải lại có bên mình những bóng hồng khác, khi là một cô gái trong top 10 Hoa hậu Việt Nam 2010, lúc là một cô gái chưa ai từng biết tên. Còn Phương Mai xuất hiện kè kè bên người mẫu kiêm ca sĩ Nathan Lee, có lần họ còn không ngại ngần khóa môi trong một short hình. Tuy nhiên, Phương Mai hơn một lần cho rằng giữa họ chỉ tồn tại một tình bạn. Có người bảo đây là chiêu PR của cả hai người, còn người trong cuộc thì phủ nhận thông tin đó.
avatar
Tròn Vo
Typical Member
Typical Member

Beauty Level
Gold $ x 9
Points : 831499
Diamond x 2
Nữ Posts : 4367
Gold Apple x2
Birthday : 24/11/1990
No Pouple
Gold Key : Key 6
Location : Hanoi
Join date : 25/11/2009
Reputation : -1

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết